Student Name/ Tên Sinh Viên
Trần Thanh Thư
Read More
Trần Thanh Thư
“Bloom” is a model that transforms the creative potential of plastic bottles into a message about the cycle of emergence and collapse. Derived from a haptic experience that emerged through listening to the song “Burning” by Karen O, three keywords: Rebirth, Collapse, and Wild, form the conceptual foundation of the work.
The model is constructed as a hanging chandelier, with blooming forms above and dripping elements below. Plastic bottles are cut into thin strips and heated to create curling forms that open outward, applied to the top of the model to produce a blooming effect. Through this process, the original form of the plastic bottle becomes abstracted and almost unrecognizable unless closely observed.
Moreover, the materials used in this piece carry their own meaning. By utilizing plastic bottles, materials commonly considered waste, the model transforms “waste” into “art”, from something people usually “throw away” into something that “requires contemplation”. This challenges former perspectives on everyday elements and questions the presence of art in ordinary life.
Overall, “Bloom” communicates its message through both its construction and materials, reflecting the cycle of evolution while evoking reflection beyond aesthetic value toward an embodiment of life’s message.
“Bloom” là một mô hình chuyển hóa tiềm năng sáng tạo của chai nhựa thành một thông điệp về chu trình của sự hình thành và sụp đổ. Tác phẩm được khởi nguồn từ một trải nghiệm mang tính xúc giác, nảy sinh trong quá trình lắng nghe ca khúc “Burning” của Karen O. Ba từ khóa: Tái sinh, Sụp đổ và Hoang dã, tạo nên nền tảng ý niệm cho tác phẩm.
Mô hình được cấu trúc như một chiếc đèn chùm treo, với các hình khối nở rộ ở phía trên và các yếu tố chảy rủ xuống phía dưới. Chai nhựa được cắt thành những dải mỏng và gia nhiệt để tạo ra các hình xoắn cong mở ra bên ngoài, sau đó được gắn lên phần trên của mô hình nhằm tạo hiệu ứng nở hoa. Thông qua quá trình này, hình dạng ban đầu của chai nhựa được trừu tượng hóa và gần như không còn nhận ra nếu không quan sát kỹ.
Bên cạnh đó, các chất liệu sử dụng trong tác phẩm cũng tự thân mang ý nghĩa. Thông qua việc sử dụng chai nhựa, vốn thường bị xem là rác thải, mô hình chuyển hóa “rác” thành “nghệ thuật”, từ những thứ con người thường “vứt bỏ” thành những gì “đòi hỏi sự chiêm nghiệm”. Điều này thách thức những cách nhìn trước đây về các yếu tố thường nhật và đặt câu hỏi về sự hiện diện của nghệ thuật trong đời sống hàng ngày.
Tổng thể, “Bloom” truyền tải thông điệp của mình thông qua cả cấu trúc lẫn chất liệu, phản ánh chu trình của sự tiến hóa, đồng thời gợi mở những suy ngẫm vượt ra ngoài giá trị thẩm mỹ, hướng tới sự thể hiện của thông điệp về sự sống.
Read More