Student Name/ Tên Sinh Viên
Hoang Mai Huong
Read More
Hoang Mai Huong
This Spatial Narrative Journal explores the Mausoleum of Lê Văn Duyệt as a living historical and cultural landmark that has endured for more than a century in the heart of Saigon - Gia Định. Rather than viewing the site as a static monument, the project approaches it as a spatial experience shaped by architecture, ritual, memory, and everyday use.
Using plans and sections, material studies, multi-sensory mapping, subjective mapping, and analytical charts, the journal documents how space, atmosphere, and movement interact. The sequence of gates, courtyards, and sanctuaries creates moments of contraction and expansion, encouraging pauses and reflection. Sensory elements, such as incense smoke, the rustling of leaves, damp moss, and the scent of frangipani, soften the surrounding urban noise and contribute to a calm, contemplative environment.
Triptychs also highlights the role of feng shui principles, imperial decorative arts, and symbolic forms in expressing Vietnamese beliefs in harmony, balance, and continuity. Traces left by visitors reveal the coexistence of the sacred and the everyday, emphasizing that the mausoleum remains a living heritage rather than a relic of the past.
Through layered representation, this journal reflects my personal process of learning through experience, showing how historical spaces continue to shape identity and collective memory within the evolving city.
Nhật ký Không gian này khai thác Lăng Lê Văn Duyệt như một di tích lịch sử văn hoá sống động đã tồn tại hơn một thế kỷ giữa lòng Sài Gòn – Gia Định. Thay vì nhìn nhận công trình như một di tích tĩnh, dự án tiếp cận nơi đây như một trải nghiệm không gian được định hình bởi kiến trúc, nghi lễ, ký ức và sinh hoạt thường nhật.
Thông qua các phương pháp phân tích qua mặt bằng và mặt cắt, nghiên cứu vật liệu, bản đồ đa giác quan, bản đồ chủ quan và các biểu đồ phân tích, cuốn nhật ký này ghi lại sự tương tác giữa không gian, bầu không khí và chuyển động. Trình tự các cổng, sân và điện thờ tạo nên những nhịp điệu co giãn không gian, khuyến khích sự dừng lại và chiêm nghiệm. Những yếu tố cảm giác như khói nhang, tiếng lá cây xào xạc, mùi rêu ẩm và hương hoa sứ giúp làm dịu đi sự ồn ào của đô thị xung quanh, tạo nên một không gian trầm lắng và tĩnh tại.
Các tam liên hoạ trong dự án cũng làm nổi bật vai trò của nguyên lý phong thuỷ, nghệ thuật trang trí cung đình và các hình thức biểu tượng trong việc thể hiện niềm tin của người Việt về sự hài hoà, cân bằng và tiếp nối. Những dấu vết do người viếng để lại cho thấy sự song hành giữa thiêng liêng và đời thường, khẳng định lăng vẫn là một di sản sống, chứ không phải một tàn tích của quá khứ.
Thông qua các lớp thể hiện đan xen, cuốn nhật ký phản ánh quá trình học tập cá nhân thông qua trải nghiệm, đồng thời cho thấy cách các không gian lịch sử tiếp tục định hình bản sắc và ký ức tập thể trong bối cảnh đô thị không ngừng biến đổi.
Read More