Student Name/ Tên Sinh Viên
Iuliia Roitfeld
Read More
Iuliia Roitfeld
Rituals of existence
This work began with a sound. A voice choking, gagging, purging. Pan Daijing’s The Practice of Hygiene. No lyrics. No narrative. Just the body. Just ritual. Just noise.
What followed was a series of experiments: mud, plaster, hair, mesh. Each material resisting, tightening, slipping. I treated them as systems: bodies behaving, misbehaving, leaking, being managed. Cleaning. Always cleaning. I wasn’t sculpting form. I was interrupting surface.
The final model is a triptych. Three bodies. Three temporal stages. The past. Swollen and sealed. The present. Scraped, still raw. The future. Unknown.
The wall is not a display. It is the body. It holds. It restricts. It remembers. This is not a performance of trauma. This isn’t healing. It’s erasing. A system scrubbing itself precise.
You can try to smooth it. Bleach it. White it out. But the trace doesn’t leave. It only settles deeper.
Rituals of existence (Nghi thức của sự tồn tại)
Tác phẩm này bắt đầu từ một âm thanh. Một giọng nói nghẹn bứ, nôn khan, thanh tẩy. Tác phẩm The Practice of Hygiene của Pan Daijing. Không lời ca. Không cốt truyện. Chỉ có cơ thể. Chỉ có nghi lễ. Chỉ có tiếng ồn.
Tiếp nối sau đó là một chuỗi các thử nghiệm: bùn, thạch cao, tóc, lưới. Mỗi vật liệu đều kháng cự, thắt chặt, trơn tuột. Tôi coi chúng như những hệ thống: những cơ thể đang biểu hiện, phản kháng, rò rỉ, đang được kiểm soát. Dọn dẹp. Luôn luôn dọn dẹp. Tôi không điêu khắc hình khối. Tôi đang làm gián đoạn bề mặt.
Mô hình cuối cùng là một bộ tam (triptych). Ba cơ thể. Ba giai đoạn thời gian. Quá khứ. Sưng phồng và đóng kín. Hiện tại. Bị cào xước, vẫn còn thô ráp. Tương lai. Vô định.
Bức tường không phải là nơi trưng bày. Nó chính là cơ thể. Nó ôm giữ. Nó kìm kẹp. Nó ghi nhớ. Đây không phải là một màn trình diễn về chấn thương. Đây không phải là sự chữa lành. Đây là sự xóa bỏ. Một hệ thống đang tự tẩy rửa một cách chuẩn xác.
Bạn có thể cố gắng làm mịn nó. Tẩy trắng nó. Xóa sạch nó. Nhưng dấu vết không hề mất đi. Nó chỉ lún sâu hơn vào bên trong.
Read More